Chương 5: Thầy Kha xuất hiện
Hà Nam gõ cửa căn nhà cấp bốn cuối một con hẻm, nơi anh đã không đặt chân tới ba năm.
Cái đồng hồ chết trên cổ tay anh, anh đã tháo ra, bỏ vào túi áo. Nó vẫn dừng ở ba giờ mười bảy. Anh không mang nó đi sửa.
Anh không nghĩ thợ nào sửa được. Anh đến đây vì chỉ còn một người trên đời này anh tin là hiểu cái đang xảy ra, dù người đó đã ba năm không nhìn mặt anh.
Cửa mở. Thầy Kha đứng đó, già hơn anh nhớ, tóc bạc trắng, lưng còng hơn, nhưng mắt vẫn sắc. Thầy nhìn anh một lúc lâu, không ngạc nhiên, như thể đã biết anh sẽ tới, như thể đã chờ.
- Con vào đi, - thầy nói.
Trong nhà bày biện đơn sơ, một bộ bàn ghế gỗ, một kệ sách cũ, mùi trà và mùi giấy. Nhưng có một thứ khác.
Trên bàn thầy là một tập hồ sơ dự án, bìa cứng, in logo một tòa nhà cao tầng, và ở góc bìa, anh nhận ra cái logo anh đã thấy quá nhiều lần trong tuần qua: Tập đoàn Kim Địa.
Hà Nam đứng sững.
- Thầy làm cho họ, - anh nói.
Thầy Kha rót trà, không nhìn anh. - Thầy làm cố vấn phong thủy cho một dự án. Người ta trả công hậu. Thầy già rồi, cần tiền thuốc. Con ngồi đi.
- Thầy biết họ làm gì không, - giọng Hà Nam run lên. - Họ bẻ mạch. Mười hai cái mạch, có thể hơn. Họ gom vận đất của cả thành phố về dưới chân tòa nhà họ.
Người ta chết, thầy ơi. Mười một người chết, đúng một phút, ba giờ mười bảy. Đồng hồ con dừng lại đúng phút đó. Con tới quá gần rồi. Và thầy đang ngồi đây, cầm hồ sơ của chính những kẻ làm chuyện đó.
Thầy Kha đặt chén trà xuống. Mặt thầy không đổi, nhưng tay thầy hơi run, một cái run mà ba năm trước không có. - Con thấy được nó tới đâu rồi.
- Con thấy mười hai cái mạch chụm về một tâm. Con thấy nó như một bánh xe còn thiếu một nan. Con thấy nó gần xong. Thầy nói con nghe đi. Họ xây cái gì. Bẻ mạch để làm gì.
Thầy Kha im lặng rất lâu. Bên ngoài, tiếng xe cộ trong hẻm, tiếng ai gọi nhau đi chợ chiều, những âm thanh bình thường của một thành phố không biết dưới chân nó đang có chuyện gì. Cuối cùng thầy nói, giọng mệt mỏi:
- Con nhớ thầy từng nói long mạch là vận đất, của chung muôn người. Có kẻ học bẻ mạch để vắt thành của riêng.
Thầy nói với con như nói một lời răn, để con đừng bao giờ đi con đường đó. Thầy không nói với con rằng thầy đã thấy người ta đi con đường đó rồi. Đã thấy từ lâu. Và thầy đã thua.
Hà Nam ngồi xuống. - Thầy nói rõ đi.
- Có một hội, - thầy Kha nói. - Một hội xưa lắm, không có tên thật, người trong nghề gọi nó là phe muốn mở. Đối lại có một phe muốn giữ.
Hai phe đánh nhau qua bao đời, không phải bằng dao bằng súng, mà bằng đất, bằng mạch, bằng những thứ chôn dưới chân người ta đi. Phe muốn mở tin rằng có những cái khóa lớn cài trong lòng đất, những cái ấn, giữ một thứ gì đó rất dữ nằm yên.
Họ muốn mở các ấn ấy ra. Còn phe muốn giữ thì giữ cho các ấn đừng vỡ, và ghi chép lại mọi thứ, đời này qua đời khác, để đời sau còn biết.
Người ta gọi những người ghi chép ấy bằng một cái tên, nhưng thầy không nói cho con vội, vì biết tên là một thứ nguy hiểm trong cái nghề này.
- Kim Địa, - Hà Nam nói.
- Là một cái mặt nạ của phe muốn mở, - thầy Kha gật. - Đời nay họ không mặc áo thầy pháp nữa. Họ mặc vest, lập công ty, mua đất.
Một thành phố như thế này, dưới nó có một cái ấn. Một cái ấn lớn, được khóa bằng chính mạng lưới long mạch của vùng đất. Bao đời nay cái mạng lưới ấy còn nguyên thì cái ấn còn nguyên.
Họ không cần đập cái ấn. Họ chỉ cần bẻ từng cái mạch một, gom vận về một tâm, tới khi cái mạng lưới rách đủ rộng. Khi đó cái khóa tự lỏng. Mà cái dưới khóa, con à, người ta gọi nó là Cái Đứt.
Hà Nam thấy lạnh toàn thân. - Cái Đứt là gì.
Thầy Kha nhìn vào chén trà nguội. - Thầy không biết hết. Không ai còn biết hết, vì nó là thứ làm người ta quên. Người ghi chép xưa nói rằng Cái Đứt không ăn thịt, không hút máu.
Nó ăn cái nối. Nó cắt đứt mọi thứ khỏi nguồn của nó. Đất khỏi mạch. Người khỏi ký ức. Tên khỏi người mang tên. Nơi nào nó đi qua, mọi thứ rời rạc, ai cũng quên mình là ai, đất quên mình nuôi ai.
Người ta đứng cạnh nhau mà không nhớ ra nhau. Cái phút ba giờ mười bảy mà con nói, đó là vết răng đầu tiên của nó. Nó đã bắt đầu cắn vào thời gian rồi. Đồng hồ con dừng vì con đứng quá gần cái răng ấy.
- Sao lại là cái phút đó, - Hà Nam hỏi. - Sao lại là ba giờ mười bảy.
Thầy Kha lắc đầu chậm. - Thầy không biết. Người ghi chép xưa nói mỗi cái ấn có một nhịp riêng, như mỗi người có một giờ sinh.
Cái phút ấy là giờ mà người ta neo bản vẽ vào để bẻ mạch, và một khi đã neo, nó thành cái nhịp của cả cái công trình họ đang dựng. Mạch chết theo nhịp đó. Người chết theo nhịp đó. Con đừng cố hiểu cái phút ấy, Nam.
Con chỉ cần biết một điều: khi nó tìm tới con, nó sẽ tới đúng vào phút ấy, và nó sẽ tới qua cái gì gần con nhất. Một cái đồng hồ. Một mặt nước. Một cái bóng. Con đừng để mình một mình vào cái giờ đó.
Cả hai im lặng. Hà Nam nhìn xuống túi áo nơi cái đồng hồ chết nằm im. Anh nhớ giấc mơ đêm qua, cái chỗ tối đen mà nhìn vào lâu thì quên mất tên mình. Anh hiểu vì sao nó dừng. Anh đã đến gần.
Anh ngồi đó, nhìn tách trà bốc khói mỏng giữa hai người, và lần đầu tiên anh thật sự nhìn thầy mình: cái lưng còng thêm, hai bàn tay gân guốc run khẽ trên mặt bàn, cái cách thầy ngồi nghiêng người để đỡ một bên hông như đang đau.
Ba năm xa cách dồn cả vào cái dáng ngồi ấy. Anh đã từng giận thầy, từng nghĩ thầy bỏ rơi anh.
Bây giờ ngồi đây, nghe thầy nói về một thứ ăn cái nối giữa người với người, anh chợt thấy ba năm im lặng giữa hai thầy trò cũng là một cái nối đã bị cắt, một vết đứt nhỏ trong chính đời anh, mà mãi tới hôm nay anh mới hiểu nó đau thế nào.
- Vậy thầy giúp con, - anh nói. - Thầy biết hết. Thầy đứng về phía giữ. Mình cứu mấy cái mạch, mình ngăn họ.
Thầy Kha lắc đầu, chậm, và lần đầu tiên Hà Nam thấy mắt thầy ướt. - Con không nghe thầy à. Thầy đã thua. Thầy nhận làm cố vấn cho họ không phải vì tiền thuốc.
Là vì họ tới tìm thầy, và họ cho thầy thấy rằng nếu thầy không nhận, người tiếp theo dừng đồng hồ lúc ba giờ mười bảy sẽ là con.
Họ biết con, Nam. Họ biết con thấy được mạch. Một người trẻ thấy được mạch sống là thứ họ vừa thèm vừa sợ. Họ thèm vì con thấy được cái họ phải dò bằng máy móc tốn kém.
Họ sợ vì một người thấy được mạch sống có thể cứu được mạch. Thầy nhận việc để đứng giữa con và họ. Để mỗi ngày thầy còn ngồi trong phòng họp của họ, thầy còn cản được họ động tới con thêm một ngày.
Hà Nam lặng người. - Vậy nãy giờ thầy bảo con buông là vì...
- Vì thầy không cứu được cả con lẫn cái thành phố này, - thầy Kha nói. - Thầy chỉ cứu được một. Và thầy chọn con.
Thầy đã chọn con từ ba năm trước, cái ngày thầy đuổi con đi, để con rời xa cái nghề này, để con thành một người bình thường mà họ không để mắt tới.
Thầy tưởng thầy giấu được con. Nhưng con vẫn thấy. Con không bỏ được cái khả năng đó, đúng không. Nó tìm về con, qua một cái camera trong tầng hầm.
Hà Nam không nói được. Hóa ra cái ngày thầy đuổi anh ba năm trước, cái ngày anh tưởng thầy ghét bỏ mình, là ngày thầy cố cứu anh.
Hai thầy trò ngồi với nhau tới khi trời tối hẳn. Thầy Kha không nói thêm gì về Cái Đứt. Thầy hỏi chuyện anh đi làm, chuyện anh ăn ở, chuyện anh đã có ai chưa, những chuyện vụn vặt của ba năm xa cách, như một người cha hỏi con.
Hà Nam trả lời, nghẹn ngào, biết rằng buổi gặp này không phải để bàn cách cứu thành phố. Nó là một lời từ biệt được giấu trong tách trà.
Khi anh đứng dậy ra về, thầy Kha tiễn anh ra cửa. Trời đã tối. Đèn đầu hẻm vàng vọt, hắt bóng hai người dài trên nền nhựa. Thầy nắm tay anh một lúc, bàn tay già run run, rồi buông ra.
- Con về cẩn thận, - thầy nói. - Đừng nhìn đồng hồ nhiều quá.
Hà Nam đi ra đầu hẻm, lòng nặng trĩu. Anh đút tay vào túi áo khoác để lấy chìa khóa xe. Tay anh chạm phải một thứ không phải chìa khóa. Một mảnh giấy. Gấp tư. Anh không nhớ đã bỏ nó vào túi.
Anh đứng dưới ngọn đèn vàng đầu hẻm, mở mảnh giấy ra.
Nét chữ run, vội, là chữ thầy Kha, viết lén lúc nào anh không hay, dúi vào túi anh lúc nắm tay từ biệt. Chỉ một dòng:
"Đừng cứu mạch này. Cứu cái mạch họ đang giấu. Nó ở ngay dưới chân con."
Hà Nam đứng yên. Anh đọc lại. Rồi anh từ từ cúi xuống, nhìn nền đường nhựa dưới đôi giày mình, dưới ánh đèn vàng, ở ngay đầu con hẻm nhà thầy.
Và anh để cái cảm giác sau gáy chảy xuống, qua đế giày, xuống lòng đất.
Dưới chân anh, mờ trong lòng đất, có một đường sáng. Không nhợt nhạt như những cái mạch chết. Không bị bẻ. Nó vàng, ấm, sống, sáng hơn mọi đường anh từng thấy, đập một nhịp chậm và sâu như nhịp tim của cả một vùng đất.
Một cái mạch còn sống, còn nguyên, đang nằm im chờ, ngay dưới con hẻm nghèo nơi thầy anh chọn về ở ẩn ba năm qua.
Anh đứng rất lâu trên cái nhịp đập ấy, để nó truyền lên qua đế giày, qua hai bàn chân, lên tới tận ngực. Nó không giống bất cứ cái mạch nào anh từng chạm.
Những cái mạch ở các dự án Kim Địa thì lạnh, nhợt, rỉ máu. Cái này ấm áp, đầy đặn, như hơi thở của một người đang ngủ say.
Và anh hiểu ngay, không cần ai nói, rằng đây chính là thứ quý giá nhất còn sót lại dưới cả thành phố này, thứ mà nếu Kim Địa tìm ra, họ sẽ làm với nó đúng cái họ đã làm với mười một cái kia.
Không phải tình cờ thầy về ở đây. Thầy về để nằm trên cái mạch này. Để giữ nó. Để giấu nó khỏi Kim Địa. Cái mạch cuối cùng họ chưa tìm ra. Cái nan cuối cùng của bánh xe mà họ còn thiếu. Cái mạch có thể là chốt giữ cho cả mạng lưới, hoặc là cái họ cần để hoàn tất nó.
Hà Nam ngẩng lên nhìn về phía căn nhà cấp bốn trong hẻm, nơi ánh đèn vừa tắt. Trong túi áo anh, cái đồng hồ chết nằm im ở ba giờ mười bảy.
Trong tay anh, mảnh giấy run rẩy của một người thầy vừa chọn hy sinh mình để đổi lấy một ngày bình yên cho học trò.
Và dưới chân anh, đường sáng vàng ấm khẽ đập, chờ đợi, như đang hỏi anh một câu mà anh chưa có câu trả lời: anh sẽ nghe lời thầy mà buông, hay anh sẽ là người cuối cùng đứng giữa Kim Địa và cái mạch sống cuối cùng của thành phố này.