Pháp Sư Đường Đêm · Chương 5 · Miễn phí 20 chương đầu - không cần tài khoản

Chương 5: Tấm thẻ tập sự trái phép

Ba ngày sau, Phong gần như đã thuyết phục được bản thân rằng cả đêm đó là một giấc mơ.

Cái đầu con người giỏi việc đó. Nó vá lại những vết nứt trong trí nhớ y như An Tước đã vá vết nứt trên con đường.

Ban ngày, dưới nắng, giữa kẹt xe và tiếng còi và những cuốc xe bình thường chở những người bình thường tới những địa chỉ có thật, chuyện về Đường Đêm nghe như một cơn say nắng.

Máu mũi thì ai chẳng đôi lần chảy. Đường nhầm thì tài xế nào chẳng đôi lần lạc. Còn cái dòng chữ trên điện thoại, anh đã không dám mở app suốt ba ngày, nên anh cứ tự nhủ là nó đã biến mất.

Nhưng có hai thứ không cho anh quên hẳn.

Thứ nhất, anh ngủ không yên. Cứ gần nửa đêm, đúng cái khoảng trước 00:00, anh lại tỉnh giấc trong căn phòng trọ chật của mình với cảm giác có ai đó vừa thở vào gáy anh. Anh sống một mình. Không có ai để thở vào gáy anh.

Nhưng cái cảm giác đó thật đến mức ba đêm liền anh phải bật đèn ngồi dậy, và ba đêm liền anh thấy mình vô thức liếc về phía góc tối nhất của căn phòng, cái góc gần cửa, nơi căn nhà cũ của gia đình anh, cái nhà mà bây giờ anh đang ở, từng xảy ra chuyện mà cả họ không nhắc.

Thứ hai, là tấm thẻ.

Nó đến vào sáng ngày thứ hai, không qua bưu điện, không qua người giao. Phong tỉnh dậy và thấy nó nằm trên bàn, cạnh ly nước anh để từ tối, ở một chỗ mà tối qua chắc chắn không có gì.

Một tấm thẻ cứng, kích thước như thẻ ngân hàng, nhưng đen tuyền, đen đến mức ánh sáng rọi vào dường như bị hút vào trong chứ không hắt ra.

Mặt trước không in tên anh, không in ảnh, chỉ có một con dấu nổi ở góc, hình một vòng tròn với những nét gãy bên trong mà nhìn lâu khiến mắt anh khó chịu, và một dòng chữ dập chìm, đọc được khi nghiêng thẻ dưới ánh sáng:

NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG. Cấp: TẬP SỰ TRÁI PHÉP.

Trái phép. Cái chữ đó làm anh bứt rứt còn hơn cả chữ tập sự. Như thể ngay cả cái hệ thống vô hình vừa nuốt anh vào cũng đang nói rằng anh không nên ở đây, rằng anh lọt vào qua một kẽ hở không dành cho anh, rằng anh là một lỗi mà ai đó chưa kịp sửa.

Mặt sau tấm thẻ trống trơn, trừ một dãy số mảnh in dọc theo mép dưới. Phong nhìn dãy số đó hồi lâu mới nhận ra mình đã thấy nó ở đâu. Bốn chữ số cuối: 0000.

Anh đã thử quăng nó đi. Sáng ngày thứ ba, anh bỏ nó vào thùng rác ngoài đầu hẻm trên đường đi làm. Chiều về, nó nằm trên bàn anh. Cùng một chỗ. Cạnh ly nước.

Anh đã thử gọi lại số 00:00. Điện thoại báo không có số này. Tất nhiên.

Vào chiều ngày thứ ba, khi Phong đang ngồi nhồi cơm trong một quán cơm tấm gần bến xe, chờ ca tối mà anh vẫn chưa quyết có chạy hay không, điện thoại anh nhận một tin nhắn từ một số lạ. Không có tên. Chỉ có một câu, gõ thẳng, không chào hỏi:

"Đừng vứt tấm thẻ nữa. Nó sẽ tự về. Anh phí cả buổi sáng."

Phong ngừng nhai. Anh nhìn quanh quán. Mấy bác tài xế ôm điện thoại, một bà bán vé số, hai đứa sinh viên cãi nhau chuyện bóng đá. Không ai nhìn anh. Anh gõ lại, ngón tay hơi cứng: "Ai đó."

Tin nhắn trả lời tới gần như tức thì, như thể người kia đang ngồi chờ sẵn bên kia màn hình.

"Mộc Nghi. Tôi vẽ bản đồ. Loại bản đồ mà app của anh không có. Đêm anh đi lạc, tôi là người thấy điểm lệch của anh sáng lên trên màn hình của tôi trước cả Tổng đài. Tôi báo cho họ. An Tước xuống là nhờ tôi chấm đúng tọa độ. Anh nợ tôi một ly cà phê, nhưng để sau."

Rồi một tin nữa, dài hơn:

"Tôi nhắn vì anh đang làm một việc ngu. Anh tưởng nếu mình lờ tấm thẻ đi thì mình quay lại làm tài xế bình thường. Không có chuyện đó.

Một khi đã bị đăng ký, anh thành một cái đèn. Những thứ ở phía bên kia nhìn thấy ánh đèn đó. Có thứ tới để nhờ anh dẫn đường.

Có thứ tới vì lý do khác. Tấm thẻ là cái duy nhất phân biệt giúp anh hai loại đó, nếu anh chịu học cách đọc nó. Vứt nó đi là tự bịt mắt mình."

Phong đọc đi đọc lại. Cổ họng anh khô. Anh gõ: "Học ở đâu. Ai dạy."

"Không ai rảnh dạy một thằng tập sự trái phép đâu", Mộc Nghi nhắn. "Trái phép nghĩa là anh lọt sổ ngoài quy trình, không thầy, không đăng ký chính thức, Tuần Đêm không có nghĩa vụ với anh.

An Tước kéo anh ra đêm đó là vì cô ấy đang đứng đó, không phải vì anh thuộc về họ. Đừng trông chờ. Tự sống. Bài học đầu tiên miễn phí, nghe kỹ: tấm thẻ nguội thì anh yên.

Tấm thẻ ấm là có cái gì đó đang tới gần. Tấm thẻ nóng tới mức anh không cầm được, anh chạy. Đừng hỏi tại sao. Cứ chạy."

Phong định gõ thêm, nhưng ba chấm báo người kia đang gõ hiện lên, rồi tắt, rồi một tin cuối cùng:

"Tôi phải đi. Đừng nhắn lại số này, nó hỏng sau mười phút nữa. Và Phong này, một lời thật lòng: đừng ở nhà một mình ban đêm trong cái nhà đó.

Tôi tra địa chỉ anh rồi. Có chuyện ở đó. Bản đồ của tôi để dấu đỏ ngay trên nóc nhà anh từ trước khi anh sinh ra. Anh nên đi đâu đó tối nay."

Rồi số đó im. Phong nhắn lại ba lần. Không gửi được. Tất nhiên.

Anh ngồi rất lâu với hộp cơm nguội. Một phần trong anh muốn nghe lời người lạ kia, gói ghém đồ, ngủ nhờ ở đâu đó, tránh xa cái nhà tối nay.

Nhưng anh không có chỗ nào để đi. Bạn bè anh rơi rụng gần hết trong những năm anh chìm trong nợ. Anh không muốn về quê mang theo cái mớ này. Và sâu hơn cả, cái lì trong anh trở mình.

Cả đời anh đã bỏ chạy khỏi cái nhà đó bằng cách không nhắc tới nó, không nghĩ về nó, đẩy đồ của người chết vào góc tối rồi giả vờ cái góc đó không tồn tại. Anh mệt rồi. Anh không muốn chạy khỏi chính cái phòng mình thuê bằng tiền mồ hôi nữa.

Đêm thứ ba, Phong quyết định không chạy xe. Anh cần một đêm bình thường, một đêm nằm ngủ như một con người. Anh tắt app từ chiều, mua một lốc bia, ăn cơm hộp, và cố xem hết một bộ phim trên điện thoại để dỗ mình ngủ.

Căn phòng trọ của anh ở tầng trệt một dãy nhà cũ trong hẻm sâu, cửa chính bằng sắt kéo nhìn thẳng ra một khoảng sân con và cái cổng hẻm. Anh để đèn ngủ. Anh đặt tấm thẻ đen úp xuống trên bàn, dưới một cuốn sổ, để đỡ phải nhìn nó.

Anh thiếp đi lúc nào không hay, và tỉnh dậy vì nóng.

Không phải cái nóng của đêm Sài Gòn. Một điểm nóng. Cụ thể. Như có ai đặt một cục than nhỏ lên mặt bàn. Phong mở mắt, mất một giây để định thần, rồi nhìn về phía bàn. Cuốn sổ. Dưới cuốn sổ, tấm thẻ. Anh nhấc cuốn sổ lên.

Tấm thẻ đen đang phát sáng.

Không sáng nhiều. Chỉ có con dấu hình vòng tròn nét gãy ở góc thẻ là rực lên một màu đỏ trầm, màu của than dưới lớp tro, và khi anh đưa tay lại gần, anh cảm được hơi nóng tỏa ra từ nó, thật, rõ, làm ấm cả mặt trong cổ tay anh.

Cái thẻ không nóng đến mức cháy. Nó nóng như một sinh vật. Như có một mạch máu chạy trong lớp nhựa đen kia và mạch máu đó vừa đập nhanh lên.

Phong ngồi bật dậy trên giường. Cả người anh lạnh toát dù tấm thẻ thì nóng, vì cái phần sâu trong anh, cái phần đã đúng về mọi thứ trong đêm Đường Đêm, đang gào lên một điều rất đơn giản.

Cái thẻ này không phát sáng vô cớ. Nó là một cái còi báo động. Và một cái còi báo động chỉ kêu khi có cái gì đó tới.

Lời Mộc Nghi quay lại trong đầu anh, từng chữ. Tấm thẻ nguội thì anh yên. Tấm thẻ ấm là có cái gì đó đang tới gần. Anh đặt mu bàn tay lên gần tấm thẻ, không dám chạm hẳn.

Hơi nóng phả lên da. Không phải ấm. Đã qua ấm từ lâu. Nó đang ở đâu đó giữa ấm và cái mức cuối cùng mà Mộc Nghi cảnh báo, cái mức mà bài học miễn phí bảo anh phải chạy.

Căn phòng quanh anh im lặng theo đúng cái kiểu im lặng mà anh đã học cách sợ. Cái quạt trần anh để quay suốt đêm vẫn quay, nhưng anh không nghe tiếng nó.

Cái tủ lạnh mini ở góc, thứ luôn ù ù, đã tắt tiếng. Ngay cả tiếng hẻm khuya quen thuộc, tiếng một con mèo, tiếng ai về muộn dắt xe qua khe cổng, cũng không còn.

Cái im lặng dày lên, đặc lại, đúng như trong con hẻm Bà Chiểu đêm đó, đúng như trên Đường Đêm. Anh đã ở trong cái im lặng này rồi. Anh biết nó báo hiệu cái gì.

Anh nhìn ra cửa.

Cánh cửa sắt kéo của phòng anh có những khe hở giữa các nan. Qua những khe đó, anh nhìn ra được khoảng sân con và cái cổng hẻm phía ngoài.

Đèn trong hẻm là một bóng đèn vàng yếu treo trên cột, hắt xuống một vũng sáng đục ngay trước cổng. Và trong vũng sáng đó, ngoài cổng nhà anh, có một người đang đứng.

Một người. Đứng quay mặt vào trong. Vào phía anh.

Phong nín thở. Lúc đầu anh nghĩ là một người đi đường dừng lại nghỉ chân, hay một người say. Nhưng người đó không nhúc nhích. Không một chút.

Không lắc lư như người say, không cúi xuống xem điện thoại như người đợi xe, không bước đi như người dừng tạm. Hai tay buông thõng dọc thân. Đầu hơi cúi.

Mặt khuất trong bóng tối vì đèn ở sau lưng họ, nên Phong chỉ thấy một cái dáng đen, một bóng người cắt ra trên nền vũng sáng vàng, đứng tuyệt đối bất động trước cổng nhà anh giữa cái giờ mà đồng hồ trên điện thoại, anh liếc thấy, vừa nhảy sang 00:00.

Anh ép mình nhìn kỹ qua khe nan cửa, mắt mở căng trong bóng tối. Cái dáng đó là một người đàn ông, không cao lắm, gầy, mặc một thứ áo cũ kiểu mà bây giờ không ai mặc nữa, một cái áo sơ mi rộng nhét vào quần.

Có một thứ gì đó ở dáng đứng của nó, ở cái cách hai vai hơi xuôi và cái đầu hơi nghiêng sang trái, gợi cho Phong một cảm giác quen thuộc đến phát ốm, một cảm giác mà anh không cho phép mình đi tới tận cùng.

Anh đã thấy cái dáng đứng đó ở đâu. Trong một tấm ảnh cũ mà anh đã úp xuống đáy thùng. Trong một ký ức năm sáu tuổi mà anh đã đẩy vào góc tối cùng với cái thùng đó.

Người đàn ông ngoài cổng không gõ cửa. Không gọi tên anh. Không làm gì hết, ngoài việc đứng đó, mặt hướng vào nhà, kiên nhẫn theo cái kiểu kiên nhẫn của một thứ có cả vĩnh viễn để chờ.

Và Phong, ngồi cứng trên giường với tấm thẻ rực đỏ trong tầm tay, hiểu ra một điều làm ruột gan anh thắt lại: cái vị khách trên Đường Đêm, cái thứ đã mượn giọng bà anh, cái thứ mà Tổng đài đã đọc tên, nó chưa bao giờ ở yên dưới đất như anh tưởng.

An Tước vá con đường, nhưng An Tước không vá được cái nhà này. Và bây giờ, ba đêm sau, nó đã tự tìm đường về tới đúng cái cổng mà nó từng bước qua khi còn sống.

Tấm thẻ trên bàn nóng thêm. Con dấu đỏ rực lên một nấc nữa, đủ sáng để hắt một quầng đỏ mờ lên trần phòng, và lần này Phong nghe nó.

Một tiếng động rất khẽ phát ra từ tấm thẻ, một tiếng ngân trầm và dài, ngân một chút ở đuôi như có ai gõ vào một cái chuông đồng nhỏ ở rất xa rồi bịt tay lại cho nó tắt.

Đúng cái tiếng chuông anh đã nghe lúc 23:59 trong con hẻm Bà Chiểu. Đúng cái tiếng đã mở ra tất cả.

Ngoài cổng, cái bóng người vẫn đứng yên, mặt hướng vào nhà anh. Và rất chậm, chậm đến mức thoạt đầu anh tưởng mình nhìn nhầm, cái đầu đang cúi của nó bắt đầu ngẩng lên.

Chương tiếp theo · Mục lục Pháp Sư Đường Đêm