Pháp Sư Đường Đêm · Chương 1 · Miễn phí 20 chương đầu - không cần tài khoản

Chương 1: Cuốc xe không điểm đến

Gương chiếu hậu khẳng định băng ghế sau trống không. Nhưng chiếc xe vẫn chùng xuống ở phía đó, và ngay sau gáy người lái có một hơi thở rất chậm, rất đều, mang cái lạnh của một thứ vốn đã lạnh từ rất lâu rồi. Trên màn hình, giá chuyến không tính bằng tiền: 14.610 ngày. Và nó đang tụt dần.

- Mười phút trước, 23:59.

Đồng hồ trên màn hình điện thoại nhảy sang 23:59 đúng lúc Lâm Phong nuốt ngụm cà phê cuối cùng trong cái ly nhựa đã nguội ngắt.

Anh để ý mấy chuyện vặt như thế. Người ta lái xe đêm đủ lâu thì cái đầu tự sinh ra thói quen đếm. Đếm số đèn đỏ giữa cầu Sài Gòn và Thủ Thiêm.

Đếm số quán nhậu còn sáng đèn dọc một con đường mà ban ngày toàn văn phòng. Đếm những giây cuối của một ngày như đếm tiền lẻ trong túi, từng đồng một, sợ thiếu.

Phong đã chạy gần mười hai tiếng và túi anh vẫn thiếu. Thiếu đúng cái khoản mà sáng mai người ta gọi điện nhắc, giọng lịch sự đến mức nghe còn ghê hơn chửi.

Chiếc xe đậu ở mép một con hẻm gần chợ Bà Chiểu, máy vẫn nổ cho điều hòa chạy, vì tắt đi thì cái nóng ẩm của đêm Sài Gòn lập tức bò vào qua khe cửa như nước.

Đèn đường ở đây vàng đục, thứ ánh sáng làm mọi gương mặt đi qua đều trông như đang ốm. Một con chó vện nằm dài trước cửa tiệm tạp hóa đã kéo cửa sắt, thỉnh thoảng phe phẩy đuôi đuổi muỗi mà không buồn mở mắt.

Mùi trong xe là mùi quen: nhựa ghế cũ, nước hoa xịt phòng rẻ tiền mà anh mua để khử mùi khách say, và bên dưới tất cả là mùi mồ hôi của chính anh đã thấm vào lớp đệm sau lưng suốt ba năm.

Trên màn hình, ngay góc trên cùng, có một cái biểu tượng nhỏ hình phong bì màu đỏ mà anh đã cố không nhìn từ chiều. Một tin nhắn anh chưa mở.

Anh biết nội dung mà không cần mở. Cùng một số, cùng một giọng văn, cùng cái lịch sự lạnh tanh mà các công ty tài chính dùng để nhắc người ta nhớ rằng họ đang nợ.

Khoản vay anh ký năm ngoái, lúc bố anh nằm viện và anh không còn cách nào khác, đã đẻ ra lãi, rồi lãi của lãi, rồi phí trễ hạn, rồi một con số mà mỗi lần nhìn anh lại thấy nó lớn hơn đáng lẽ phải lớn, như một thứ gì đó sống và ăn được.

Mười hai tiếng cầm vô lăng đêm nay, trừ xăng, trừ chiết khấu, trừ tiền thuê phòng, còn lại không đủ trả tiền lãi của ba ngày.

Anh đã làm phép tính đó nhiều lần trong đêm, ở những đèn đỏ dài, và lần nào kết quả cũng giống nhau: anh đang chạy nhanh hơn để đứng yên một chỗ.

Phong không phải kiểu người dễ gục. Anh lì. Cái lì đó là thứ duy nhất bà anh để lại mà anh chắc chắn là của mình, không phải vay mượn của ai.

Lì đến mức năm mười bốn tuổi, sau cái đêm trong nhà mà cả họ không nhắc, anh không khóc một giọt trước mặt ai, chỉ lẳng lặng dọn đồ của người đó vào một cái thùng, đậy lại, và đẩy vào góc tối nhất của căn nhà.

Ba năm chạy xe đêm, gặp khách quỵt tiền, khách nôn ra ghế, khách say đòi đánh, anh đều nuốt xuống và chạy tiếp. Nhưng đêm nay cái lì đó mỏi. Nó mỏi theo kiểu một sợi dây kéo căng quá lâu, vẫn chưa đứt, nhưng đã bắt đầu kêu.

Anh tự nhủ chỉ cần qua hết tháng này. Lúc nào anh cũng tự nhủ chỉ cần qua hết tháng này.

Phong định tắt app. Cuốc cuối, anh tự hứa với mình từ mười một giờ, rồi lại nhận thêm hai cuốc nữa. Bây giờ thật sự là cuốc cuối. Ngón tay anh đã chạm vào nút tắt nhận chuyến thì màn hình tự sáng lên trước cả khi anh kịp bấm.

Một tiếng "ting" vang lên. Không phải tiếng chuông quen thuộc của ứng dụng, cái tiếng vui vẻ giả tạo mà anh nghe cả nghìn lần một đêm. Tiếng này trầm hơn, dài hơn, ngân một chút ở đuôi như có ai gõ vào một cái chuông đồng nhỏ ở rất xa rồi bịt tay lại cho nó tắt.

CHUYẾN MỚI, dòng chữ hiện ra.

Phong nhíu mày. Khung nhận chuyến đúng là khung của app, vẫn cái nền xanh đó, vẫn cái nút tròn để vuốt qua phải mà chấp nhận. Nhưng phần thông tin thì sai.

Tên khách bỏ trống, chỉ có một ô vuông xám nơi đáng lẽ là chữ cái đầu của cái tên. Đánh giá của khách: không có sao nào, không có số nào, chỉ một dấu gạch ngang mảnh.

Điểm đón: 142 hẻm 3, đúng chỗ anh đang đậu. Anh ngẩng lên nhìn ra ngoài. Hẻm vắng tanh. Không có ai đứng đợi.

Điểm đến, anh đọc tới đây thì thấy gáy hơi lạnh, dù điều hòa anh đã vặn nhỏ từ lâu.

Điểm đến không phải một địa chỉ. Không phải tên đường, tên quán, tên chung cư. Chỉ có ba chữ, viết thường, đặt giữa ô như một câu trả lời cho câu hỏi mà anh chưa hỏi.

qua bên kia

Phong nhìn ba chữ đó hơi lâu. Một phần trong anh, cái phần đã lái xe đêm đủ lâu để gặp đủ loại người kỳ quặc, nghĩ ngay đến giải thích hợp lý nhất. Khách nhập sai. Khách say. Khách là một đứa nhóc cầm điện thoại của bố mẹ nghịch app rồi gõ linh tinh.

"Qua bên kia" có thể là qua bên kia cầu, qua bên kia sông, qua bên kia một con đường nào đó mà người ta quen gọi tắt. Thành phố này đầy những địa danh không tên mà ai sống ở đây cũng hiểu.

Một phần khác trong anh, cái phần sâu hơn, im lặng hơn, thì không tin lời giải thích nào hết. Cái phần đó để ý rằng tiếng chuông lúc nãy không phải tiếng app.

Để ý rằng con chó vện ngoài kia đã ngẩng đầu, đứng dậy, và đang lùi từng bước vào sâu trong bóng tối của hiên nhà mà không phát ra một tiếng động nào.

Để ý rằng cái nóng ẩm khó chịu nãy giờ đột nhiên dịu đi, không khí trong xe trở nên khô và sạch một cách lạ lùng, như thể anh vừa lái qua cửa một siêu thị máy lạnh chứ không phải đang ngồi yên trong một con hẻm.

Anh nên vuốt sang trái. Từ chối. Tắt máy về nhà ngủ.

Nhưng ở góc dưới khung chuyến, nơi app luôn hiện số tiền dự kiến, có một con số. Và con số đó không phải tiền.

Phong nghiêng người lại gần màn hình.

Giá chuyến: 14.610 ngày.

Anh đọc lại. Rồi đọc lần thứ ba. Đơn vị không phải đồng. Không phải nghìn đồng. Là ngày. Mười bốn nghìn sáu trăm mười ngày.

Trong một thoáng anh thấy buồn cười, một tiếng cười khô bật ra khỏi cổ họng mà chính anh cũng giật mình vì nó nghe khô khốc thế nào trong cái xe kín.

Lỗi hiển thị. Chắc chắn là lỗi hiển thị. App đôi khi treo, đôi khi hiện số tào lao, một lần anh từng thấy nó báo cuốc xe ba triệu rưỡi cho đoạn đường hai cây số rồi tự sửa lại sau mười giây.

Anh chờ mười giây. Con số không đổi.

Anh chờ thêm. 14.610. Cái dấu chấm phân cách đứng đó, ngay ngắn, đúng quy chuẩn. Bên dưới con số, bằng chữ nhỏ hơn, màu xám nhạt đến mức anh phải nghiêng màn hình mới đọc được, có một dòng chú thích mà app chưa từng có:

số dư khả dụng

Phong làm nghề đủ lâu để không tin vào ma. Anh tin vào kẹt xe, tin vào xăng tăng giá, tin vào những cuộc gọi nhắc nợ lúc tám giờ sáng.

Ma là chuyện của người rảnh. Nhưng ngay lúc này, cái đầu vốn quen đếm của anh đang tự động làm một phép tính mà anh không ra lệnh cho nó làm, và kết quả của phép tính đó khiến lòng bàn tay anh ướt đi.

Mười bốn nghìn sáu trăm mười ngày. Chia cho ba trăm sáu mươi lăm.

Bốn mươi năm. Lẻ vài ngày.

Phong năm nay ba mươi hai tuổi. Bà anh sống tới bảy mươi hai.

Ông anh, người mà anh không hay nhắc tới, người mà trong nhà không ai nhắc tới, mất sớm hơn, nhưng nếu tính theo cái tuổi mà đàn ông trong họ thường sống tới, thì bảy mươi hai cộng thêm lẻ là con số rất gần với một đời người. Rất gần với phần đời mà một người ba mươi hai tuổi còn lại.

Cái lạnh chạy dọc sống lưng anh không phải vì anh tin con số. Nó chạy vì một góc nào đó trong anh nhận ra rằng con số đó được tính đúng. Không phải một con số tròn trịa kiểu phần mềm sinh ra cho có.

Mười bốn nghìn sáu trăm mười là một con số có lẻ, một con số nhếch nhác, một con số mà người ta chỉ có được khi đếm thật, đếm từng ngày một từ một mốc nào đó tới một mốc nào đó.

Như thể ở đâu đó có một cuốn sổ ghi rõ anh còn lại bao nhiêu, và app này chỉ đang đọc lại con số trong sổ.

Phong chưa bao giờ nghĩ những đêm thức trắng, những bữa bỏ dở, những điếu thuốc hút liên tục dưới gầm cầu chờ khách tốn của anh cái gì cụ thể. Bây giờ, lần đầu tiên, có một con số đặt giá cho chúng, và anh không thích cái giá đó chút nào.

Cái phần lì trong anh muốn cười vào mặt con số đó rồi vuốt từ chối. Cái phần đã đếm cả đời thì không rời mắt khỏi nó được.

Bởi vì nếu con số kia là thật, nếu thật sự có cái gì đó đang đề nghị mua thời gian của anh, thì lần đầu trong đời anh có một thứ mà người khác thèm muốn. Cái ý nghĩ đó vừa kinh tởm vừa quyến rũ theo cách anh chưa kịp gọi tên.

Anh đặt điện thoại xuống ghế phụ, úp màn hình xuống, như thể không nhìn thì nó sẽ không còn ở đó. Anh nhìn ra ngoài kính chắn gió. Con hẻm vẫn vắng. Đèn vàng vẫn đục. Nhưng giờ anh để ý thêm một chuyện nữa, cái chuyện mà nãy giờ anh đã thấy nhưng không cho phép mình thừa nhận.

Không có tiếng gì cả.

Sài Gòn lúc gần nửa đêm không bao giờ thật sự im. Luôn có tiếng xe máy ở một con đường xa vọng lại, tiếng ai đó dắt xe, tiếng tivi rò ra từ một ô cửa sổ, tiếng tắc kè, tiếng máy lạnh nhà bên kêu rè rè.

Lúc này không có gì hết. Cái im lặng dày đến mức Phong nghe được nhịp tim của chính mình, nghe được tiếng máu chạy trong tai, và nghe được, rất khẽ thôi, một tiếng động mà lẽ ra không nên có.

Tiếng cửa xe sau lưng anh mở ra.

Phong không nghe tiếng bước chân. Không nghe ai gõ kính. Không thấy bóng người nào tiến lại gần qua gương chiếu hậu, mà anh chắc chắn mình vẫn đang liếc gương theo phản xạ suốt cả lúc nãy.

Nhưng cánh cửa sau bên phải vừa bật mở, đèn trần trong xe tự động sáng lên một màu trắng yếu ớt, một luồng không khí lạnh hơn nữa tràn vào, và xe khẽ chùng xuống ở phía sau như có một trọng lượng vừa đặt lên ghế.

Rồi cửa đóng lại. Cách. Nhẹ nhàng, dứt khoát, đúng kiểu một người khách lịch sự đóng cửa xe.

Đèn trần tắt.

Phong ngồi yên, hai tay vẫn đặt trên vô lăng, mắt nhìn thẳng. Anh không quay lại.

Anh không biết tại sao mình không quay lại, chỉ biết rằng cái phần im lặng và sâu trong anh, cái phần nãy giờ đã đúng về mọi thứ, đang nói với anh bằng một giọng rất rõ ràng rằng đừng quay lại, đừng nhìn ghế sau, không phải bây giờ.

Anh liếc gương chiếu hậu.

Trong gương, băng ghế sau trống không. Tựa lưng, đệm ngồi, dây an toàn vắt hờ, tất cả y nguyên như lúc anh dọn xe đầu ca. Không có ai cả.

Nhưng xe vẫn chùng xuống ở phía đó. Và bây giờ, trong cái im lặng dày như nước, Phong nghe thấy tiếng thở. Chậm. Đều. Ngay sau gáy anh.

Một hơi thở của ai đó đang ngồi rất gần, gần đến mức nếu anh ngả đầu ra sau vài phân là chạm phải, một hơi thở mang theo cái lạnh không phải của điều hòa mà của một thứ gì đó vốn đã lạnh từ rất lâu rồi.

Điện thoại trên ghế phụ tự sáng. Lần này không có tiếng chuông. Chỉ một dòng chữ mới hiện ra trên khung chuyến, ngay dưới ba chữ "qua bên kia", như thể có người vừa gõ nó vào từ phía bên kia màn hình:

Hành khách đã lên xe. Vui lòng bắt đầu hành trình.

Và bên dưới, con số đã đổi. Không còn là 14.610.

14.609.

Phong nhìn nó tụt xuống một đơn vị nữa ngay trước mắt anh. 14.608. Cứ mỗi vài giây, lại rớt một con số. Đồng hồ tính cước đã chạy. Chuyến đi đã bắt đầu. Và thứ đang được tính, thứ đang chảy ra khỏi anh từng giây một như cát qua kẽ tay, không phải tiền trong ví.

Phía sau gáy anh, trong cái xe mà gương chiếu hậu khẳng định là trống rỗng, một giọng nói cất lên. Không phải đàn ông, không hẳn đàn bà, một giọng nghe như được ghép lại từ nhiều giọng đã mệt mỏi từ lâu, khô khốc và bình thản, gần đến mức Phong cảm thấy hơi của từng chữ phả vào sau cổ mình.

Giọng nói chỉ có một câu.

- Chạy đi.

Chương tiếp theo · Mục lục Pháp Sư Đường Đêm