Pháp Sư Đường Đêm · Chương 2 · Miễn phí 20 chương đầu - không cần tài khoản

Chương 2: Đường biến mất sau lưng

Phong đã định không nhúc nhích.

Cái kế hoạch trong đầu anh, nếu có thể gọi cái mớ hoảng loạn đó là kế hoạch, là mở cửa nhảy ra khỏi xe.

Bỏ xe lại, bỏ điện thoại lại, chạy bộ ra đầu hẻm nơi có ánh đèn cao áp thật, nơi có người thật, nơi mọi thứ tuân theo những quy tắc mà anh hiểu.

Nhưng khi tay anh chạm vào tay nắm cửa, anh phát hiện ra nó không nhúc nhích. Không khóa. Không kẹt. Nó chỉ đơn giản là không còn là một cái cửa mở được nữa, giống như tay anh đang nắm vào hình vẽ một cái tay nắm trên một bức tường.

Anh giật thêm hai lần nữa, mạnh hơn, nghe cả tiếng khớp ngón tay mình kêu, và cái tay nắm vẫn nằm im trong lòng bàn tay anh, lạnh và chết, như một thứ chỉ còn hình dạng của cái nó từng là.

Con số trên điện thoại tụt xuống. 14.602. 14.601.

Mỗi giây trôi qua là một ngày của anh trôi qua. Phong không biết điều đó có thật không, không biết nó hoạt động ra sao, nhưng cái phần sâu trong anh đã thôi tranh cãi với thực tại từ lúc cánh cửa sau tự mở.

Bây giờ nó chỉ làm một việc duy nhất: tìm cách dừng con số kia lại. Và giọng nói sau gáy anh vừa cho anh một câu trả lời.

Chạy đi.

Anh vào số. Tay anh run, nên anh nắm chặt cần số đến mức trắng cả khớp ngón. Xe lăn bánh ra khỏi hẻm. Ngay khoảnh khắc bốn bánh chạm ra mặt đường lớn, con số trên điện thoại khựng lại.

14.598. Đứng yên.

Phong thở ra một hơi mà nãy giờ anh không biết mình đang nín. Vậy là đúng. Khi xe chạy, đồng hồ ngừng đếm. Khi xe dừng, nó ăn vào anh.

Cái luật đó đơn giản đến tàn nhẫn, và lần đầu tiên trong đêm nay, anh thấy mình có một thứ để bám vào. Một quy tắc. Anh hiểu quy tắc. Cả đời anh sống bằng cách hiểu quy tắc của người khác và lách qua kẽ hở của chúng.

Anh không dám liếc gương nữa. Mắt anh dán chặt vào con đường.

Mà con đường thì sai.

Anh ra khỏi hẻm Bà Chiểu, lẽ ra phải gặp ngã tư quen thuộc, gặp cái vòng xoay nhỏ, gặp dãy nhà thuốc và quán phở mở khuya.

Thay vào đó anh đang chạy trên một đại lộ rộng thênh thang mà anh chưa từng thấy bao giờ, dù anh đã lái khắp thành phố này ba năm và thuộc lòng nó như thuộc các đường chỉ tay.

Mặt đường đen nhánh, mới, không một vết nứt, không một ổ gà, không một vệt sơn kẻ làn bị mòn. Hai bên là vỉa hè lát đá xám và những hàng cây đứng thẳng tắp, cây nào cũng cao bằng nhau, lá xanh đậm đến mức trong ánh đèn trông gần như đen.

Đèn đường ở đây không vàng. Trắng xanh, đều tăm tắp, mỗi cột cách nhau một khoảng chính xác, và dưới mỗi vầng sáng mặt đường loáng lên như mới rửa nước dù trời không mưa.

Không có một chiếc xe nào khác. Không một bóng người. Không một cửa hàng sáng đèn. Chỉ có đại lộ trải dài về phía trước, thẳng tắp, mất hút vào một thứ bóng tối ở cuối tầm mắt mà đèn đường không soi tới.

Phong liếc xuống điện thoại. Bản đồ định vị, thứ anh phụ thuộc vào còn hơn cả trí nhớ, đang quay tròn cái biểu tượng tìm tín hiệu.

Vị trí của anh là một chấm xanh đứng yên giữa một vùng trống trơn, xám trắng, không tên đường, không tên khu, không một công trình nào được đánh dấu. Như thể chiếc xe của anh đang chạy trên một phần của bản đồ mà chưa ai từng vẽ.

Anh nhấn ga. Tốc kế chỉ sáu mươi, rồi bảy mươi, nhưng cảm giác trong người anh là xe đang đứng yên còn con đường thì tự trôi về phía sau.

Hai hàng cây lướt qua đều đặn đến mức gây chóng mặt, mỗi gốc cây giống hệt gốc trước, mỗi cột đèn lặp lại y nguyên, và Phong bắt đầu có cái cảm giác kinh khủng rằng mình không đi tới đâu cả, rằng con đường này chỉ là một đoạn ngắn được lặp đi lặp lại để đánh lừa anh.

Anh làm cái việc mà ba năm chạy xe đã dạy anh làm khi nghi ngờ định vị: anh nhìn lại phía sau. Không phải nhìn ghế, mà nhìn qua kính hậu ra con đường anh vừa đi. Một thói quen vô hại của tài xế, kiểm tra xem mình có bị xe nào bám sát không.

Phía sau xe không có đường.

Không phải tối. Không phải sương. Là không có gì. Cách đuôi xe chừng vài chục mét, ở rìa nơi vầng sáng của cột đèn cuối cùng tắt đi, con đường, hai hàng cây, dải vỉa hè lát đá, tất cả chỉ đơn giản là dừng lại.

Không có chân trời. Không có bóng tối có chiều sâu. Chỉ có một bức màn xám mịn, phẳng lì, như mặt sau của một tấm phông chưa vẽ, và nó đang tiến lại gần theo đúng tốc độ xe anh chạy.

Con đường đang cuộn lại sau lưng anh, từng mét một, bị nuốt vào cái màn xám đó ngay sau khi bánh xe anh rời khỏi nó. Anh không chạy trên một con đường.

Anh chạy trên cái đầu của một con đường đang được kéo ra trước mặt anh và xé đi sau lưng anh, dài đúng bằng khoảng cách anh có thể thấy, không hơn.

Phong quay phắt lại nhìn về trước, tim đập thình thịch tới mức anh thấy mép mắt giật giật. Nếu anh dừng, cái màn xám kia sẽ liếm tới đuôi xe trong vài giây. Anh hiểu điều đó không cần ai dạy. Dừng lại trên con đường này không chỉ là trả tuổi thọ.

Dừng lại là biến mất. Cái luật mà anh tưởng mình đã nắm được, cái luật đơn giản về việc chạy thì đồng hồ ngừng, vừa lộ ra một mặt thứ hai tàn nhẫn hơn nhiều: con đường chỉ tồn tại chừng nào anh còn lao tới.

Rồi anh thấy cái biển báo đầu tiên.

Nó đứng bên lề phải, hình chữ nhật, nền xanh chữ trắng, đúng kiểu biển chỉ đường trên cao tốc. Nhưng chữ trên đó không phải tên địa danh. Khi đèn pha của anh quét qua, anh đọc được, rõ ràng, không thể nhầm:

NGÀY MAI, 2 km

Phong nuốt nước bọt. Đầu anh từ chối hiểu nó, nhưng mắt anh đã đọc và không đọc lại được. Anh chạy tiếp. Một biển nữa hiện ra bên lề trái, cùng kiểu, cùng màu:

NGÀY MAI, giữ làn

Rồi nhiều hơn. Cứ vài trăm mét lại một cái, hai bên đường, như những cột mốc trên một hành trình mà điểm đến chỉ có một. NGÀY MAI. NGÀY MAI. Lối ra: NGÀY MAI. Có cái còn ghi thêm dòng chữ nhỏ bên dưới mà Phong ước gì mình đừng đọc: không quay đầu.

Anh hiểu, một cách mơ hồ và lạnh sống lưng, rằng con đường này không dẫn tới một nơi chốn. Nó dẫn tới một thời điểm. Và nếu anh chạy hết hai cây số đó, tới được cái "ngày mai" mà các tấm biển hứa hẹn, thì có lẽ sẽ không có đường nào để quay về cái hôm nay mà anh đã rời khỏi.

Phía sau gáy anh, hơi thở lạnh vẫn đều đặn. Vị khách không nói thêm câu nào kể từ "chạy đi".

Nhưng Phong cảm nhận được sự hiện diện đó còn rõ hơn cả khi nghe nó nói, một khối lặng lẽ ngồi ngay sau lưng anh, kiên nhẫn, không vội vã, như một người đã đợi chuyến xe này từ rất lâu và biết chắc nó sẽ tới đích.

Anh phải nhìn. Cái ý nghĩ đó cứ lớn dần lên trong anh, ngược lại tất cả những gì bản năng đã cảnh báo. Anh phải biết ai đang ngồi sau lưng mình. Anh không thể chạy mãi với một thứ vô hình thở vào gáy. Tay anh siết vô lăng. Mắt anh, gần như ngoài ý muốn, ngước lên gương chiếu hậu.

Băng ghế sau, một lần nữa, trống.

Nhưng lần này khác. Lần này anh nhìn lâu hơn, và anh thấy chi tiết mà lúc trong hẻm anh đã bỏ lỡ. Cái dây an toàn ở ghế giữa, thứ mà từ đầu ca vắt hờ một cách lười biếng, giờ đang căng ra. Nó được kéo xuống, gài vào ổ khóa, ôm vòng qua một khoảng không.

Cái đệm ghế ở chỗ đó lõm xuống, đúng hình một người đang ngồi, hai vết lõm song song nơi đùi tì lên, một vết hằn nơi lưng dựa vào. Có ai đó đang ngồi đó, thắt dây an toàn cẩn thận như một hành khách mẫu mực.

Chỉ là trong gương, không có người.

Phong nhìn cái dây an toàn căng ra ôm vòng qua khoảng không đó, nhìn hai vết lõm trên đệm, và cái đầu quen đếm của anh cố làm điều nó vẫn làm: tìm một lời giải thích.

Gương cong. Góc chiếu sai. Một loại kính nào đó. Nhưng cái gương chiếu hậu này anh đã nhìn vào hàng vạn lần. Anh biết chính xác nó phản chiếu cái gì.

Nó phản chiếu cái dây an toàn kia, nguyên vẹn, anh thấy cả cái khóa nhựa, cả đường chỉ may dọc dây. Nó phản chiếu cái đệm ghế, anh thấy cả vết bẩn cũ ở mép. Nó phản chiếu mọi thứ trên băng ghế sau, trừ cái thứ đang ngồi đó.

Như thể với tấm gương, chỗ đó vẫn trống. Như thể vị khách của anh có thật với cái xe, có thật với cái dây an toàn, có thật với cái đệm ghế bị đè lõm, nhưng lại không đủ thật để ánh sáng chịu mang hình nó về.

Phong dời mắt khỏi gương ngay lập tức, dán vào đường, tim đập loạn đến mức anh nghe nó trong cả hàm răng. Trong cái lạnh tỏa ra từ băng ghế sau, anh nhận ra một điều còn đáng sợ hơn cả việc nhìn thấy một khuôn mặt: việc không có gì để nhìn.

Một con ma có mặt thì còn là một con ma. Cái ngồi sau lưng anh không có mặt để gương soi, không có hình để mắt bắt, và cái phần sâu trong anh, cái phần luôn đúng, hiểu rằng đó không phải vì nó vô hình, mà vì nó chưa quyết định mình là ai.

Nó đang mượn cái xe, mượn cái dây an toàn, mượn cả hơi thở, để dần dần trở thành một cái gì đó. Và Phong có cảm giác kinh khủng rằng cái hình mà nó đang chọn để khoác lên, ở cuối con đường này, sẽ là một cái hình anh nhận ra.

Anh không soi gương nữa. Anh chạy.

Đèn pha quét tới một tấm biển lớn hơn tất cả những cái trước, treo ngang trên một giàn thép bắc qua đường, kiểu biển báo lối ra cao tốc. Nền xanh, chữ trắng, mũi tên chỉ thẳng. Khi xe lao tới gần, dòng chữ hiện ra đầy đủ và Phong đọc được nó trong khoảnh khắc trước khi chạy qua bên dưới:

NGÀY MAI, 500 m. Hành khách của bạn đã ở nhà.

Đã ở nhà.

Cái cụm từ đó cắm vào anh như một cái móc. Anh không hiểu nó, nhưng nó làm anh lạnh hơn cả những tấm biển trước, lạnh hơn cả hơi thở sau gáy, vì nó nói về anh chứ không phải về con đường.

Hành khách của bạn đã ở nhà. Vị khách vô hình kia, cái thứ đang ngồi sau lưng anh, đang được đưa về một cái nhà nào đó ở phía cuối con đường này, và bằng một logic méo mó mà Phong chưa nắm được, cái nhà đó có liên quan tới anh.

Đồng hồ trên điện thoại, vốn đứng yên từ lúc xe lăn bánh, bỗng nhấp nháy. Con số 14.598 chớp đỏ một cái. Rồi màn hình tối đi, và khi sáng lại, khung chuyến đã biến mất.

Thay vào đó là một màn hình đen tuyền, ở giữa chỉ có một biểu tượng duy nhất: một chiếc điện thoại cũ kiểu bàn phím bấm, đang rung. Một cuộc gọi đến.

Số gọi không hiển thị dãy số. Chỉ hiển thị bốn chữ số, to, trắng, đứng giữa nền đen, đếm thời gian như một chiếc đồng hồ điện tử dừng lại đúng một thời khắc:

00:00

Chiếc xe lao về phía vầng sáng cuối đường, nơi tấm biển cuối cùng vừa lướt qua. Còn năm trăm mét. Hơi thở sau gáy anh chậm lại, sâu hơn, gần như là một tiếng thở dài mãn nguyện.

Và điện thoại trong tay Phong rung lên trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cuộc gọi từ 00:00 cứ rung, rung mãi, đợi anh bấm nghe.

Chương tiếp theo · Mục lục Pháp Sư Đường Đêm