Chương 3: Tổng đài 00:00
Phong không muốn nghe.
Mọi thứ trong đêm nay đã dạy anh một bài học mà anh học rất nhanh: cái gì tự đến với anh, cái gì tự sáng lên, tự mở ra, tự gọi tới, đều không phải bạn.
Nhưng năm trăm mét đang rút ngắn với tốc độ chóng mặt, vầng sáng cuối đường đã đủ gần để anh thấy nó không phải đèn, mà là một khoảng trắng đặc, một bức tường ánh sáng dựng ngang con đường nơi nhẽ ra phải có "ngày mai", và một thứ gì đó trong ánh sáng đó đang đợi nuốt cả anh lẫn xe.
Anh bấm nghe. Vì không còn gì khác để bấm.
Tiếng ồn đầu tiên tràn vào tai anh không phải giọng người.
Đó là một thứ tạp âm trắng, như sóng radio lệch đài, trộn với cái gì nghe như tiếng mưa rơi trên mái tôn ở rất xa, và bên dưới nữa, mơ hồ, là tiếng nhiều người đang nói cùng lúc trong một căn phòng lớn, không phân biệt được lời, một âm thanh gợi đến tổng đài chăm sóc khách hàng nhưng méo đi, kéo dãn ra, như một cuốn băng quay quá chậm.
Phong áp điện thoại sát tai hơn, và trong cái biển âm thanh đó anh có cảm giác kỳ lạ rằng nếu mình nghe đủ kỹ, mình sẽ nhận ra một trong những giọng kia, rằng có một giọng quen nằm đâu đó trong đám đông méo mó ấy đang gọi tên anh. Anh ép mình thôi nghe vào đó.
Rồi một giọng nói tách ra khỏi đám tạp âm đó. Giọng đàn ông, hoặc gần như đàn ông, bình tĩnh một cách nghề nghiệp, rõ ràng từng chữ, cái thứ rõ ràng của người đã đọc cùng một câu hàng nghìn lần.
- Tổng đài Không Giờ xin nghe. Anh đang nghe rõ chứ.
Phong há miệng nhưng không ra tiếng. Lưỡi anh khô. Cuối cùng anh bật ra được, giọng vỡ:
- Ai... ai đó.
- Anh đang chở một hành khách trên Đường Đêm, giọng nói tiếp, không trả lời câu hỏi của anh. Tuyến này không có trong bản đồ ban ngày của anh. Tôi cần anh nghe kỹ và làm đúng, nếu không tôi không kéo anh ra được. Anh còn nghe chứ.
- Còn, Phong nói. Vầng sáng đã chiếm gần hết kính chắn gió. Bốn trăm mét. Tôi đang... có cái gì đó ở cuối đường, ánh sáng, tôi sắp...
- Tôi biết. Đó là điểm "qua bên kia". Anh không được tới đó. Nghe đây, đây là việc anh phải làm, và là việc anh tuyệt đối không được làm.
Giọng nói ngừng nửa giây, như để chắc rằng anh đang nghe, rồi nói tiếp, từng chữ rơi xuống nặng và rõ.
- Anh không được dừng xe. Dù thấy gì ở phía trước. Dù có vật cản. Dù đèn đỏ, dù có người đứng giữa đường, dù hành khách phía sau bảo anh dừng. Đường Đêm sẽ thử anh. Nó sẽ dựng ra một lý do để anh đạp phanh.
Lý do đó sẽ rất thật, rất hợp lý, sẽ chạm đúng vào chỗ mềm nhất trong anh. Đừng dừng. Một giây bánh xe không lăn trên Đường Đêm là một giây nó tính cước anh, và cước của nó là thứ anh đã thấy rồi.
Phong nhớ con số. 14.598 ngày. Bốn mươi năm. Anh siết vô lăng tới mức cảm thấy đường gân trong cổ tay căng lên.
- Còn việc phải làm, anh hỏi.
- Ở km cuối, đường sẽ chia làm hai. Một nhánh sáng, dẫn vào "qua bên kia". Một nhánh tối, không biển báo, không đèn. Anh rẽ vào nhánh tối.
Mọi sợi thần kinh trong người anh sẽ hét lên bảo anh rẽ vào nhánh sáng, vì nhánh sáng trông như lối thoát, như đường về nhà, như nơi an toàn. Đó là cái bẫy của nó. Lối ra của anh là chỗ tối. Anh hiểu chưa.
- Nhánh tối, Phong lặp lại, giọng khản. Không dừng. Rẽ vào chỗ tối.
- Tốt. Đội của tôi đang tới. Một người của chúng tôi sẽ vá đoạn nứt và đưa anh về. Việc của anh là giữ cho xe lăn bánh và đừng nhìn ghế sau cho tới khi cô ấy lên xe. Đừng nhìn ghế sau, Lâm Phong. Đó là luật quan trọng nhất. Hành khách của anh sẽ cố làm anh quay lại nhìn. Đừng.
Phong lái bằng một tay, tay kia ép điện thoại vào tai đến đau. Cái giọng bình tĩnh đó là sợi dây duy nhất nối anh với một thế giới có quy tắc, và anh bám lấy nó như người trượt chân bám vào một mỏm đá.
Anh nghe cả tiếng máu đập trong cái tai đang ép vào điện thoại, nghe cả tiếng mình thở, và dưới tất cả, không lúc nào dứt, là hơi lạnh đều đặn phả vào gáy anh từ băng ghế sau.
- Tôi không nhìn, anh nói. Nhưng nó đã thử rồi. Lúc nãy nó kéo cái ghế trống, làm tôi liếc gương. Trong gương không có ai.
- Tôi biết nó không có hình trong gương, giọng tổng đài đáp, không một chút ngạc nhiên, cái không ngạc nhiên của người đã nghe câu này nhiều lần.
Đừng coi đó là một con ma, anh sẽ sai. Nó không phải hồn người. Nó là một chỗ trên đời này đang bị thủng, và cái thủng đó đói.
Nó hút mọi thứ rơi gần nó vào trong, kể cả anh, kể cả thời gian của anh, kể cả những gương mặt mà anh từng yêu. Đừng nói chuyện với nó. Đừng trả lời nó. Mỗi câu anh trả lời là một sợi dây anh tự buộc vào nó. Anh hiểu chứ.
- Nó là cái gì, Phong hỏi, không nhịn được. Tại sao là tôi.
Có một quãng lặng ngắn bên kia đầu dây, đủ ngắn để không phải do dự, đủ dài để Phong hiểu rằng người kia đang chọn cho anh đúng lượng sự thật mà anh chịu nổi lúc này, không hơn.
- Không phải tại anh, giọng nói đáp. Anh chỉ đậu xe nhầm chỗ, nhầm giờ. Cái thủng này mở ra ở con hẻm đó, và anh là cái xe gần nhất.
Nó cần một người lái để đi từ chỗ này sang chỗ kia, và đêm nay người đó là anh. Còn nó là cái gì thì anh chưa cần biết, và tin tôi đi, anh sẽ không muốn biết khi đang ngồi cách nó nửa mét. Lái xe. Chuyện kia để sau.
Cái tên của anh, lúc nãy, trong miệng giọng nói đó khiến anh rùng mình, nhưng anh chưa kịp hỏi sao nó biết tên anh thì vầng sáng phía trước bỗng tách ra.
Con đường, đúng như lời báo, chẻ làm hai. Bên phải, một nhánh đường cong thoải dẫn thẳng vào khối ánh sáng trắng, và trong ánh sáng đó, mơ hồ, Phong thấy những hình thù mềm mại, ấm áp, gợi nhớ đến một thứ gì rất thân thuộc mà anh không gọi tên ngay được.
Bên trái, một nhánh hẹp hơn, không đèn, chìm trong bóng tối đặc, miệng đường đen ngòm như cửa một đường hầm không đáy.
Mọi bản năng trong anh muốn rẽ phải, vào ánh sáng. Cái ánh sáng bên phải kéo anh theo cái cách một căn nhà ấm kéo người đi đường rét mướt, và trong nửa giây anh gần như đã thấy mình rẽ vào đó, thấy mình được nghỉ, được thôi chạy, thôi đếm.
Anh đánh lái sang trái. Vào bóng tối.
Khoảnh khắc xe chui vào nhánh tối, vầng sáng sau lưng tắt phụt như ai giật công tắc. Bóng tối nuốt trọn chiếc xe.
Đèn pha của anh chỉ soi được vài mét đường phía trước, một mặt đường đất gồ ghề khác hẳn cái đại lộ phẳng lì lúc nãy, hai bên không còn cây, không còn biển, chỉ có bóng đêm dày như nhung.
Và phía sau gáy anh, lần đầu tiên, hơi thở của vị khách thay đổi. Nó không còn đều. Nó gấp lại, nông đi, mang theo một thứ âm thanh khe khẽ mà phải mất một lúc Phong mới nhận ra là tiếng nức nở bị nén.
- Anh đi sai đường rồi, giọng nói sau gáy anh cất lên. Vẫn cái giọng ghép từ nhiều giọng mệt mỏi, nhưng giờ nó run rẩy, khẩn thiết, gần như van xin. Nhà ở bên kia. Bên sáng. Quay lại đi. Tôi mệt lắm rồi, tôi muốn về nhà, làm ơn, dừng lại quay đầu...
- Đừng nghe, giọng tổng đài trong điện thoại nói gấp. Nó đang thử anh. Giữ tay lái. Đừng dừng.
- Phong, giọng sau gáy gọi tên anh, và Phong cứng người vì cái giọng đó đột nhiên đổi khác, mềm đi, ấm lên, thành một giọng phụ nữ lớn tuổi mà anh nhận ra ngay lập tức, một giọng mà anh đã không nghe suốt mười tám năm, một giọng mà anh từng nghĩ mình sẽ đánh đổi tất cả để được nghe lại một lần.
Phong à. Con không nhận ra bà sao. Bà ngồi sau lưng con nãy giờ mà con không quay lại nhìn bà một lần.
Tay Phong trượt trên vô lăng. Mồ hôi, hay nước mắt, anh không biết nữa. Bà anh. Người đã nuôi anh từ năm anh sáu tuổi, sau khi mọi thứ trong nhà sụp đổ, người đã mất khi anh mười bốn, người mà anh chưa kịp lớn để trả ơn.
Giọng đó là giọng của bà, từng chữ, từng nhịp nghỉ, cái cách bà kéo dài chữ "à" cuối câu khi gọi anh từ dưới bếp.
- Dừng lại đi con, giọng bà nói, dịu dàng. Đạp phanh thôi. Quay đầu xe lại. Mình về nhà với nhau. Con vất vả quá rồi.
Cái giọng đó đúng đến mức tàn nhẫn. Nó kéo dài chữ "à" y như bà. Nó có cả tiếng khàn nhẹ của những năm cuối khi bà hay ho.
Phong nhắm mắt lại nửa giây, và trong nửa giây đó anh thấy cả căn bếp cũ, cái nồi cơm điện sứt nắp, cái ghế đẩu bà ngồi têm trầu, mùi dầu gió bà xoa vào hai bên thái dương mỗi tối.
Mười tám năm anh đã giữ những thứ đó trong một cái ngăn khóa kín trong lòng, và bây giờ cái thứ ngồi sau lưng anh vừa mở cái ngăn đó ra, không cần chìa, chỉ bằng cách bắt chước một chữ "à".
Nhưng ngay dưới sự ngọt ngào đó, một chỗ nào đó lệch. Giọng bà phát ra từ sau gáy anh, nhưng nó không vang lên trong không khí cái xe như một giọng nói thật.
Nó vang lên ở bên trong tai anh, hơi trễ một nhịp, như lồng tiếng vào một thước phim quay sẵn. Và bà anh, khi còn sống, chưa bao giờ bảo anh quay đầu bỏ cuộc.
Bà là người dạy anh chữ lì. Bà sẽ không bao giờ nói câu "con vất vả quá rồi" theo cái cách dụ dỗ này. Câu đó không phải của bà. Câu đó là của cái thủng đang mặc da bà.
Phong biết điều đó. Cái phần sâu trong anh biết điều đó. Nhưng biết và làm là hai chuyện khác nhau, và chân anh thì không nghe lời cái phần đó.
Chân Phong nhích về phía bàn đạp phanh. Anh không ra lệnh cho nó. Nó tự nhích, kéo theo bởi mười tám năm nhớ thương, bởi sự mệt mỏi của ba năm chạy xe đêm, bởi cái ý nghĩ ngọt ngào và độc địa rằng có lẽ, chỉ một lần này thôi, anh có thể đạp phanh và mọi thứ sẽ ổn.
- LÂM PHONG. Giọng tổng đài gắt lên, lần đầu mất bình tĩnh. Đó không phải bà của anh. Đường Đêm đọc ký ức anh và mặc lấy nó. Bà anh không ngồi sau xe anh. Nghe tôi nói đây.
Và rồi giọng nói trong điện thoại làm một việc khiến máu trong người Phong đông lại.
Nó đọc một cái tên. Không phải tên anh. Một cái tên khác, một cái tên mà Phong chưa từng nói với một ai, chưa từng nhập vào bất cứ ứng dụng nào, một cái tên không có trong giấy tờ của anh, không có trên mạng, một cái tên mà chỉ có ba người từng biết và hai trong ba người đó đã chết.
Cái tên của người đã chết trong căn nhà anh đang sống. Cái tên mà cả nhà anh, suốt mười tám năm, đồng lòng không bao giờ nhắc tới, đến mức Phong gần như tin rằng nếu không ai nói ra thì chuyện đó đã không xảy ra.
Giọng tổng đài đọc cái tên đó, rõ ràng, chính xác, không vấp, như đọc từ một hồ sơ đặt ngay trước mặt.
Rồi nó nói tiếp, bình tĩnh trở lại, lạnh và rõ:
- Đó là người đang ngồi sau lưng anh, Lâm Phong. Không phải bà anh. Bây giờ anh tin tôi chưa.