Chương 4: An Tước nhảy lên xe
Phong gỡ chân khỏi phanh.
Anh không nhớ mình quyết định làm thế. Cái tên kia, cái tên mà chỉ căn nhà của anh biết, đã giật anh ra khỏi cơn mê ngọt ngào hiệu quả hơn bất cứ lời cảnh báo nào.
Vì nếu thứ ngồi sau xe anh thật sự là bà, thì nó đã không cần mượn giọng bà. Và vì cái tên kia thì anh hiểu, hiểu đến tận xương, rằng có những thứ trong nhà anh đáng lẽ phải ở yên dưới đất, và một trong số chúng đang thở vào gáy anh.
Hơi thở sau gáy lập tức đổi. Không còn giọng bà. Không còn van xin. Một âm thanh khác trào ra, thấp, nhiều lớp, một tiếng gầm gừ trầm đến mức Phong nghe nó bằng xương sống hơn là bằng tai, và cùng lúc đó nhiệt độ trong xe rớt xuống thấy rõ.
Hơi nước đọng lại trên mặt trong của kính chắn gió, mờ đi từ rìa vào giữa, và Phong phải nghiêng người, nhoài tới trước để còn nhìn thấy vài mét đường qua cái khoảng kính còn trong.
Anh bật ga mạnh hơn nữa, xe lao đi trong bóng tối đặc, và sau lưng anh có cái gì đó bắt đầu đập vào lưng ghế. Không phải đấm.
Giống như một thứ đang lớn ra trong một không gian quá chật, các khớp của nó cọ vào trần xe, vào cửa, vào lưng ghế của anh, từng nhịp một, và mỗi nhịp làm cả chiếc xe rung lên, làm cái gương chiếu hậu rung theo, làm hàm răng anh va vào nhau.
- Nó hiện hình, giọng tổng đài nói nhanh. Anh đã từ chối nó nên nó không cần giả vờ nữa. Đừng nhìn lại. Giữ thẳng. Người của tôi tới ngay bây giờ.
- Tới bằng cách nào, Phong hét, vì con đường tối đen này không có gì cả, không ngã rẽ, không nhà, không một sinh vật sống. Đèn pha của anh chỉ liếm được một quầng vàng hẹp trên mặt đất gồ ghề, và ngoài cái quầng đó là một thứ tối không đáy nuốt sạch mọi thứ.
Đèn pha của anh, trong khoảnh khắc đó, soi tới một bóng người đứng giữa đường.
Phong suýt đạp phanh theo phản xạ. Đúng cái phản xạ mà tổng đài đã cảnh báo. Nhưng bóng người này khác.
Nó đứng vững, hai chân dang rộng, một tay giơ thẳng về phía xe lòng bàn tay hướng ra ngoài như ra hiệu, và trong tay kia cầm một vật gì đó dài, hẹp, phát ra một thứ ánh sáng không phải đèn, một thứ ánh sáng xanh lạnh chảy dọc theo nó như mực phát quang.
Khi xe lao tới gần, Phong thấy đó là một phụ nữ, tóc buộc gọn, mặc đồ tối màu bó sát, gương mặt không một nét hoảng sợ, đôi mắt nhìn thẳng vào anh qua kính chắn gió với một sự bình tĩnh tuyệt đối khiến chính anh bình tĩnh lại một nhịp.
Cô không tránh. Phong gồng người chờ cú va, hai bàn tay cứng lại trên vô lăng. Nhưng vào khoảnh khắc cuối, người phụ nữ xoay người gọn như nước, bước một bước sang bên, và cánh tay không cầm vật sáng của cô chộp lấy tay nắm cửa sau bên trái.
Cánh cửa mà nãy giờ Phong không mở được, cánh cửa mà với anh đã hóa thành bức tường, bật mở dưới tay cô dễ như mở một quyển sách. Cô xoay mình lên xe trong một động tác liền mạch, và cánh cửa đóng sập lại sau lưng cô.
Bây giờ trong xe có ba người. Phong phía trước. Thứ vô hình đang lớn dần ở ghế giữa. Và người phụ nữ vừa lên xe, ngồi sát mé trái băng ghế sau, ngay cạnh cái thứ kia, gần đến mức Phong không hiểu sao cô có thể ngồi yên như thế.
- Lái thẳng. Đừng nhìn gương, cô nói. Giọng cô khô, gọn, không một chữ thừa, cái giọng của người quen ra lệnh và quen được tuân theo. Tôi là An Tước. Tuần Đêm. Tổng đài gọi tôi tới vá đoạn này. Anh giữ tay lái cho vững, mọi thứ còn lại để tôi.
Phong nghe tiếng cái vật sáng trong tay cô rít lên một âm cao, rồi nghe An Tước nói những lời mà anh không hiểu, không phải tiếng Việt, không phải bất cứ thứ tiếng nào anh từng nghe, một chuỗi âm tiết ngắn và sắc được phát ra với nhịp điệu của người đang làm một việc đã làm trăm lần.
Anh không thấy cô làm gì, vì anh không dám nhìn gương, nhưng anh cảm nhận được. Cái thứ ở ghế giữa rú lên, một tiếng rú khiến tai anh ù đi và máu mũi anh ứa ra, ấm và mặn trên môi. Cả chiếc xe chao đảo như bị một bàn tay khổng lồ lắc.
Ánh sáng xanh lạnh từ vật trong tay An Tước hắt lên trần xe, lên kính, nhuộm mọi thứ một màu xanh ma quái, và trong cái ánh sáng đó Phong thoáng thấy, phản chiếu mờ trên kính chắn gió phía trước, một hình thù đang quằn quại bị những đường sáng xanh trói lại, một hình thù mà anh lập tức ép mình đừng nhìn rõ thêm.
- Đoạn đường này nứt, An Tước nói, vẫn bình thản giữa cơn hỗn loạn, như đang giải thích cho một người học việc. Có một vết nứt giữa hôm nay và cái nó gọi là ngày mai.
Anh lái xe của anh vào ngay miệng vết nứt. Cứ mỗi vòng nó kéo anh lại điểm xuất phát, bắt anh chạy lại, và mỗi vòng anh trả bằng tuổi của anh.
Anh đã chạy ba vòng rồi, Lâm Phong. Anh không biết, vì nó xóa trí nhớ anh ở mỗi vòng. Tôi sẽ vá vết nứt. Khi tôi vá xong, đường sẽ nối lại với hôm nay, và anh ra được. Giữ thẳng. Sắp xong.
Ba vòng. Phong nhìn xuống điện thoại đặt nghiêng trên ghế phụ. Con số. 14.598 lúc nãy. Nhưng nếu anh đã chạy ba vòng mà không nhớ, thì con số khởi điểm của anh, cái tuổi thọ anh có lúc bước vào đêm nay, đã cao hơn thế bao nhiêu.
Anh đã mất bao nhiêu năm cho những vòng lặp mà chính anh không nhớ là mình đã chạy. Cái ý nghĩ đó làm anh chóng mặt hơn cả con đường tối, và anh phải bám chặt vô lăng, dồn mắt vào vài mét đường trước đầu xe để khỏi nghĩ tiếp.
Đằng sau anh, An Tước làm việc với một sự bình tĩnh khiến cơn sợ của chính anh trở nên xấu hổ. Cô không hét, không hốt hoảng, không cầu nguyện.
Trong tiếng rú của cái thứ ở ghế giữa, trong cái lắc lư có thể hất văng cả người ra khỏi ghế, giọng cô vẫn đều, vẫn rõ, vẫn lạnh, như một bác sĩ đang khâu một vết thương giữa chiến trường.
Mỗi âm tiết cô buông ra đều có chỗ của nó, đặt xuống đúng nhịp, không thừa không thiếu, và Phong hiểu, qua chính cái sự thành thạo nhàm chán đó, rằng với cô đêm nay chỉ là một ca trực bình thường.
Cái mà với anh là tận thế, với cô là việc làm hằng đêm. Anh không biết nên thấy yên tâm hay thấy lạnh người vì điều đó. Có lẽ cả hai.
An Tước đọc nốt câu cuối của chuỗi âm thanh kỳ lạ kia.
Vật trong tay cô lóe lên một lần, sáng đến mức cả lòng xe trắng xóa trong một khoảnh khắc, và rồi có một tiếng động không thể tả, không phải tiếng nổ, không phải tiếng vỡ, mà là tiếng một thứ gì đó rất lớn khép lại, như hai mép của một vết thương khổng lồ liền vào nhau.
Cái lạnh trong xe biến mất tức thì. Hơi nước trên kính tan đi. Sức nặng ở ghế giữa, cái khối vô hình đã thở vào gáy anh suốt từ con hẻm Bà Chiểu, đột nhiên không còn nữa, như thể ai đó vừa nhấc nó ra khỏi xe và đóng cửa lại sau lưng nó.
Và con đường thay đổi.
Bóng tối đặc hai bên rút đi như thủy triều. Ánh đèn vàng đục quen thuộc trở lại.
Phong thấy mình đang chạy trên một đoạn đường thật, đường nhựa cũ có vá, có vạch sơn mòn, có một quán hủ tiếu gõ đang dọn hàng bên lề và một người đàn ông đứng tè vào gốc cây dưới biển cấm đái bậy.
Tiếng thành phố ùa trở lại tất cả cùng một lúc, tiếng xe máy, tiếng nhạc từ một quán karaoke, tiếng còi xa, cái hỗn độn sống động mà cả đêm nay anh không nghe thấy và giờ nghe như tiếng nhạc đẹp nhất đời.
Bản đồ trên điện thoại bật lại, chấm xanh của anh nằm trên một con đường có tên, ở một quận anh biết, cách hẻm Bà Chiểu bốn cây số.
Phía sau, An Tước không thả lỏng ngay. Cô vẫn cầm cái vật sáng, giờ đã dịu xuống thành một quầng xanh yếu, rê nó dọc theo mép cửa, mép trần, như người ta rọi đèn pin kiểm tra một ổ khóa vừa cài.
Cô lẩm bẩm gì đó, ngắn, kiểm đếm. Phong liếc bản đồ, và lần này anh thấy một thứ mà bình thường app không có: một chấm đỏ nhỏ, lùi lại phía sau xe theo từng giây, nhịp lên một cái rồi tắt, nhịp lên rồi tắt, như một nhịp tim đang yếu dần.
Cái chấm đỏ đó nằm đúng chỗ anh vừa thoát ra. Rồi nó đập một nhịp cuối, chậm, và lịm hẳn. Mặt bản đồ liền lại, trơn tru, như chưa từng có gì ở đó.
- Vá rồi, An Tước nói sau lưng anh, giọng nhẹ hơn một chút, lần đầu trong đêm. Đoạn này sẽ không mở lại trong vài tháng. Anh may. Người ta vào đó thường không có ai ngồi cạnh để kéo ra.
Phong tấp xe vào lề. Tay anh run đến mức phải bám vào vô lăng mới ngồi thẳng được. Anh thở, thở như người vừa ngoi lên từ dưới nước, và máu mũi anh nhỏ tong tong xuống đùi mà anh kệ. Anh đưa mắt lên gương chiếu hậu, lần này không sợ.
Băng ghế sau giờ chỉ có một người. An Tước. Cô ngồi đó, thật, có hình phản chiếu đầy đủ, đang lau cái vật dài kia bằng một mảnh vải sẫm rồi gập nó lại nhét vào trong áo khoác.
Mặt cô không một giọt mồ hôi. Cô nhìn lại anh qua gương, ánh mắt đánh giá, như nhìn một món đồ vừa được giao mà chưa biết dùng vào việc gì.
- Cảm ơn, Phong nói. Giọng anh vỡ vụn. Cô vừa cứu...
- Đừng cảm ơn vội, An Tước cắt ngang. Cô mở cửa, bước xuống đường, rồi cúi xuống nhìn anh qua khung cửa sau còn mở.
Dưới ánh đèn vàng, lần đầu anh thấy rõ mặt cô, trẻ hơn anh tưởng, nhưng đôi mắt thì già, cái già của người đã thấy quá nhiều thứ không nên thấy.
Anh không hiểu chuyện vừa xảy ra đâu, và tôi không có thời gian giải thích đêm nay. Nhưng có một việc anh cần biết ngay.
Cô đưa tay vào trong áo, lấy ra điện thoại của chính anh, cái điện thoại mà anh không hề biết nó đã rời khỏi ghế phụ. Màn hình đang sáng. Cô xoay nó lại cho anh thấy.
Khung chuyến đã đóng. Nhưng nó không biến mất. Nó chuyển thành một thứ khác, một dòng trạng thái mới nằm chình ình giữa màn hình, chữ trắng trên nền đen, kèm một biểu tượng nhỏ hình một con dấu đỏ đóng vào góc:
LÂM PHONG. Đã đăng ký: NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG. Cấp: chờ duyệt.
- Khi anh rẽ vào nhánh tối thay vì nhánh sáng, An Tước nói, giọng không cao giọng thấp, chỉ là sự thật trần trụi, anh đã làm một việc mà chín mươi chín phần trăm người ngồi vào ghế đó không làm được.
Anh chọn đúng. Đường Đêm ghi nhận điều đó. Nó không cho người ta lái nó hai lần rồi quên. Một khi anh đã dẫn một hành khách đi hết một tuyến và sống sót, anh bị đăng ký vào hệ thống. Tên anh nằm trong sổ rồi.
Phong nhìn dòng chữ, rồi nhìn cô.
- Nghĩa là sao. Tôi xóa nó đi được không. Tôi chỉ là tài xế. Tôi không...
- Không xóa được, An Tước nói. Cô đứng thẳng lên, chuẩn bị quay đi, và câu cuối cùng cô ném lại qua vai, dứt khoát như đóng một cánh cửa. Anh không rút lui được nữa, Lâm Phong. Kể từ đêm nay, anh là người dẫn đường. Dù anh muốn hay không.